Người thợ may của Khair Khana – Chương 1 phần 2

Tên/Title: The dressmaker of Khair Khana
Tác giả/Author: Gayle Tzemach Lemmon

Cập nhật:  Thứ 6 hàng tuần
Xem các phần khác và góp ý cho bản dịch tại đây

(Vì lí do cá nhân nên thời gian vừa rồi mình không đăng bài được, rất xin lỗi các bạn theo dõi)

Chương 1 phần 2

Người mới đến và mọi thứ đổi thay

Dù đã qua những năm tháng làm việc chăm chỉ và có kế hoạch đầy khả quan trong tương lai, nhưng sẽ không có lễ kỉ niệm hay chúc mừng nào tôn vinh thành tựu của Kamila. Cuộc nội chiến như mổ bụng các công trình kiến trúc công cộng và dân dụng của tầng lớp trung lưu, biến thành phố trở thành một mớ hỗn độn sụp đổ của đường xá, hệ thống nước vỡ, những tòa nhà đổ nát. Tên lửa được vận hành bởi những người chỉ huy cuộc chiến thường bay qua chân trời Kabul, rơi xuống đường phố của thủ đô và làm chết người dân một cách bừa bãi. Các sự kiện hàng ngày như lễ tốt nghiệp cũng trở nên quá nguy hiểm để chứng kiến, chứ chưa nói đến tham dự.

Kamila xếp tờ giấy chứng nhận phẳng phiu vào trong chiếc cặp tài liệu màu nâu cứng cáp và bước ra khỏi văn phòng người quản trị, bỏ lại đằng sau một hàng dài những người phụ nữ trẻ đang chờ đến lượt nhận bằng. Đi trong một hành lang sâu với những cửa sổ rộng sát mặt sàn trông ra cửa chính của Sayed Jamaluddin, cô lướt qua hai người phụ nữ đang say sưa trò chuyện giữa lối đi đông đúc. Cô không thể kìm khỏi việc nghe cuộc nói chuyện của họ.

“Nghe nói hôm nay họ sẽ đến”, người phụ nữ đầu tiên nói với bạn mình.

“Em họ tôi bảo họ đã đến bên ngoài Kabul rồi”, người kia thì thầm trả lời.

Kamila ngay lập tức hiểu “họ” là ai: Taliban, những người mà sự xuất hiện của họ giờ đã hoàn toàn không thể tránh khỏi. Tin tức ở thủ đô lan nhanh với một tốc độ đáng ngạc nhiên thông qua mạng lưới của những đại gia đình đã kết nối các tỉnh thành của Afghanistan với nhau. Tin đồn về sự xuất hiện của chế độ mới ngày càng không thể kiểm soát, và có những tiết lộ rằng phụ nữ đang gặp nguy hiểm. Tin đồn càng khó kiểm soát thì những vùng nông thôn xa xôi càng có thể tạo ra ngoại lệ cho những người phụ nữ trẻ của họ, nhưng Taliban đã nhanh chóng di chuyển để củng cố quyền lực ở khu vực đô thị. Cho đến nay họ chưa biết thất bại là gì.

Kamila đứng im lặng ở hành lang ngôi trường mà cô đã chiến đấu rất khó khăn để có thể bước vào, bất chấp mọi hiểm nguy, và lắng nghe cuộc hội thoại của hai cô bạn cùng lớp với cảm giác bất an dần xâm chiếm. Cô di chuyển đến gần hơn để có thể nghe họ nói chuyện rõ ràng hơn.

“Họ đã đóng cửa mấy trường nữ sinh ở Herat còn gì”, cô bạn mũi nhọn có nước da ngăm đen nói. Giọng cô chứa đầy sự lo lắng. Taliban đã giành được thành phố phía tây từ một năm trước. “Chị gái tôi nghe nói phụ nữ thậm chí còn không thể ra khỏi nhà một khi họ chiếm đóng. Trong khi sống thế này ở đây đã là tệ nhất với chúng ta rồi.”

“Thôi nào, có thể không đến mức đó đâu”, người bạn nắm lấy tay cô, trả lời. “Có thể thực ra họ mang chút hòa bình đến thì sao, cầu Chúa.”

Cầm cặp tài liệu chặt trong tay, Kamila vội vàng xuống tầng dưới để bắt chuyến buýt dài sẽ đưa cô về nhà mình ở khu Khair Khana.  Chỉ vài tháng trước đó cô còn đi bộ bảy dặm sau khi một tên lửa đâm xuống con đường ở Karteh Char, khu vực có trường của cô, làm hỏng mái của một bệnh viện cho lực lượng an ninh chính phủ và đình trệ dịch vụ xe buýt của thành phố cả buổi tối hôm đó.

Tất cả mọi người ở Kabul đều đã dần quen với việc tìm chỗ an toàn giữa những khung cửa hoặc dưới tầng hầm một khi nghe thấy tiếng kêu xé tai (mà giờ đã trở nên quen thuộc) của tên lửa đang đến gần. Một năm trước Viện đào tạo giáo viên đã chuyển địa điểm lớp học từ Karteh Char, nơi thường chịu thiệt hại bởi những vụ tấn công tên lửa và đạn cối, đến một nơi mà giám đốc Viện hi vọng rằng an toàn hơn ở một trường trung học Pháp đã-từng-sang-trọng dưới thị trấn. Không lâu sau đó thì, một tên lửa khác, cái này hướng đến Bộ Nội vụ, đã “hạ cánh” xuống ngay trước ngôi nhà mới của trường.

Tất cả những kí ức đó chạy đua qua tâm trí Kamila khi cô lên chiếc xe buýt “Millie” xanh nhạt rỉ sét đã từng là một phần dịch vụ của chính phủ và tìm vào chỗ ngồi của mình. Cô dựa vào chiếc cửa sổ lớn lấm tấm bùn và nghe những người phụ nữ quanh mình nói chuyện trong khi xe buýt bắt đầu di chuyển gập ghềnh qua những con phố đã bị xé nát của Karteh Char. Ai cũng có một phiên bản về ý nghĩa của chế độ mới đối với cư dân Kabul.

“Có lẽ họ sẽ mang đến sự bảo vệ”, một cô gái ngồi sau Kamila vài hàng nói.

Advertisements

Published by

N.PA

I'm an Idealist. Not the one you have read about. It's just someone who is obsessed with ideal things. I'm also a daydreamer, but for now I dont have any cats. I dont know where I will go, but I'm on my way.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s