Người thợ may của Khair Khana – Chương 1 phần 4

Tên/Title: The dressmaker of Khair Khana
Tác giả/Author: Gayle Tzemach Lemmon

Cập nhật:  Thứ 6 hàng tuần
Xem các phần khác và góp ý cho bản dịch tại đây

Chương 1 phần 4

Người mới đến và mọi thứ đổi thay

Kamila nghe thấy hai người bán hàng đang buôn chuyện trong ngày. […] Đầu tiên, một người đàn ông thấp bé với đầu hói và những nếp nhăn sâu, đang kể rằng em họ ông nói lực lượng của Massoud với những chiếc xe tải chất đầy đang lánh xa khỏi thủ đô. Người đàn ông còn lại lắc đầu ngờ vực.

“Chúng ta sẽ thấy rồi tiếp theo là điều gì”, ông ta nói. “Có lẽ mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn, Inshallah ạ. Nhưng tôi cũng không chắc.”

Chỉ huy Admad Shah Massoud là Bộ trưởng Bộ quốc phòng lúc bấy giờ và là một anh hùng quân đội người Tajik đến từ thung lũng Panjshir, không xa Parwan, quê nhà của gia đình Kamila là mấy. Trong những năm kháng chiến chống Nga, chính quyền Dr. Najibullah đã bỏ tù bố của Kamila vì nghi ngờ ông hỗ trợ cho Massoud, người được biết đến như “Sư tử vùng Panjshir” và là một trong những chiến binh Mujahideen nổi tiếng nhất. […]

Mùa hè trước năm 1996, Massoud đã thề sẽ ngăn chặn cuộc tấn công của Taliban thậm chí khi những cuộc ném bom bắn phá tàn nhẫn thủ đô vẫn tiếp tục và Taliban thì chiếm hết thành phố này đến thành phố khác. Nếu binh lính của chính phủ thực sự đang “thu xếp đồ” rời khỏi Kabul, thì có thể Taliban thực sự không còn xa nữa. Cô nhấc lên bước chân nặng nề và dán mắt xuống đất. Không cần tìm thêm rắc rối nữa. Khi đến được cánh cổng kim loại màu xanh lá ở góc con đường chính khá đông đúc của Khair Khana, cô thở phào nhẹ nhõm. Cô chưa bao giờ thấy biết ơn việc sống gần bến xe buýt hơn lúc này.

Cánh cổng rộng màu xanh kêu rền vang khi đóng lại phía sau Kamila, và mẹ cô, bà Ruhasva, vội vã chạy ra ngoài khoảng sân nhỏ để ôm lấy cô con gái của mình. Bà là một phụ nữ nhỏ nhắn với những búi tóc trắng ôm gọn khuôn mặt tròn phúc hậu. Bà hôn lên hai má Kamila và kéo cô lại gần. Bà Sidiqi đã nghe tin đồn đại về chuyến “viếng thăm” của Taliban cả buổi sáng nay, đi đi lại lại trong phòng khách suốt hai giờ đồng hồ vì lo lắng cho sự an toàn của con gái.

Cuối cùng, khi đã trở về nhà bên gia đình và rời xa bóng tối, Kamila nằm xuống nghỉ trên một chiếc gối mượt như nhung ở phòng khách. Cô chọn ra một cuốn sách ưa thích, một tập thơ đã sờn, và thắp sáng chiếc đèn bão với một trong số những hộp diêm trắng đỏ mà gia đình cô để quanh nhà để phòng trừ. Năng lượng ở đây là một thứ xa xỉ; chỉ chập chờn không đoán trước khoảng một hai giờ một ngày, nếu có, và mọi người đã học cách thích nghi với cuộc sống trong bóng tối. Một đêm dài lại sắp đến với họ, và họ chờ đợi trong lo lắng với những điều sẽ xảy ra tiếp theo. Ông Sidiqi đã nói một chút khi ngồi xuống cạnh con gái kế bên chiếc radio lắng nghe tin tức của đài BBC London.

Chỉ cách đó 4 dặm thôi, chị gái của Kamila, Malika đang phải trải qua một ngày nhiều biến cố hơn nhiều.

“Mẹ, con thấy khó chịu”, Hossein nói.

Bốn tuổi, thằng bé là con thứ hai của Malika và là đứa dì Kamila rất quý. Cô sẽ chơi với nó trong sân nhà ở Khair Khana, cùng đếm những con dê hay cừu thỉnh thoảng đi qua. Hôm nay cơ thể nhỏ bé của Hossein đang phải chịu đau bụng và tiêu chảy, với tình trạng càng tệ hơn khi chiều về. Thằng bé nằm trên sàn phòng khách với một chiếc giường xếp từ gối mà mẹ Malika đã làm ở giữa chiếc thảm lớn màu đỏ. Nó thở ra nặng nhọc trong giấc ngủ chập chờn.

Malika đã chăm chú quanh Hossein mà không biết phải giúp con thế nào. Cô đang mang bầu vài tháng đứa thứ ba và cả ngày chỉ ở trong nhà, vì lưu ý đến lời cảnh báo của một người hàng xóm lúc sáng sớm khuyên nên nghỉ làm vì Taliban đang tới. Một cách rối loạn, cô vừa khâu ráp các mảnh của chiếc com lê đang làm cho người hàng xóm lại với nhau, vừa lo lắng nhìn tình trạng của Hossein đang ngày càng tệ. Những hạt mồ hôi đầy khắp trán thằng bé, tay chân của nó lạnh ngắt. Nó cần gặp bác sĩ ngay.

Từ trong tủ quần áo, Malika chọn ra chiếc chador (hay khăn trùm đầu) lớn nhất mà cô có. Cô cẩn thận không chỉ che phần đầu mà còn cả nửa dưới của khuôn mặt. Giống như phần lớn phụ nữ trí thức khác ở Kabul, cô luôn luôn choàng khăn che qua tóc và vắt qua vai. Nhưng hôm nay thì khác; nếu như Taliban đang thực sự trên đường đến Kabul, họ sẽ ra lệnh tất cả phụ nữ phải che chắn hoàn toàn bằng burqa dài, mà ở Dari gọi là chadri; loại khăn che không chỉ phần đầu mà còn toàn bộ khuôn mặt. Quy định này đã có ở Herat và  Jalalabad, nơi vừa rơi vào tay Taliban vài tuần trước. Vì không có chiếc burqa nào, chiếc khăn quá cỡ là thứ gần nhất với quy định của Taliban mà Malika có thể đáp ứng. Và nó sẽ phải đáp ứng được.

Khi em chồng cô từ căn hộ tầng trên xuống chăm sóc cho đứa con trai lớn, Malika ôm lấy Hossein và đưa nó vào trong chiếc áo choàng đen dài. Giữ con gần chiếc bụng to của mình, cô vội vã bước ra phía cửa vào con đường mười phút đi bộ tới phòng khám của bác sĩ.

Sự im lặng trên phố khiến Malika sợ hãi. Vào đầu buổi chiều hàng xóm của cô thường tụ tập quanh những nào là taxi, xe đạp, xe lừa, rồi xe tải, nhưng hôm nay phố phường hoàn toàn trống không.

Advertisements

Published by

N.PA

I'm an Idealist. Not the one you have read about. It's just someone who is obsessed with ideal things. I'm also a daydreamer, but for now I dont have any cats. I dont know where I will go, but I'm on my way.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s