The Rosie Project – Chap 3 part 2/3

Tên truyện: Dự án Rosie (The Rosie Project)
Tác giả: Graeme Simsion

Chương 3 phần 2

Người phụ nữ gật đầu và đi ra phía cửa.

Cuối cùng chúng tôi cũng có thời gian nói chuyện.

“Cô ta nói giọng ở đâu nhỉ?” Gene hỏi tôi. “Thụy Điển à?”

“Na-uy”, tôi trả lời. “Nhưng hình như cậu có Na-uy trong bộ sưu tập rồi mà.”

Tôi nói với cậu ta rằng chúng tôi phải bàn việc như đã hẹn, nhưng giờ Gene chỉ chú ý đến việc uống cà phê với người phụ nữ đó. Phần lớn động vật thuộc giống đực đều đã được lập trình trong việc có ưu tiên tình dục cao hơn là thực hiện một công việc không liên quan khác, đối với Gene đó còn là dự án nghiên cứu nên lại càng có động lực. Tranh luận chỉ vô ích thôi.

“Đặt cho cậu chỗ trống tiếp trong lịch làm việc của tôi nhé”, cậu ta nói.

Helena Xinh Đẹp có khả năng nghỉ cả ngày, và tôi vì thế lại có thể xem nhật ký công việc của Gene. Tôi tự đưa cuộc hẹn của mình vào. Từ giờ, dự án Vợ sẽ được đặt ưu tiên cao nhất.

Tôi chờ đến chính xác 7 giờ 30 ngày hôm sau để gõ cửa nhà Gene và Claudia. Tôi cần phải chuyển thời gian đi bộ đến chợ mua đồ cho bữa tối lên 5 giờ 45 sáng, điều đó có nghĩa là tối hôm trước phải đi ngủ sớm, kéo theo thay đổi một loạt những công việc khác.

Tôi nghe thấy những tiếng ngạc nhiên sau cánh cửa, rồi con gái họ, Eugenie mở cửa. Eugenie lúc nào cũng vui khi gặp tôi, thích kêu tôi kiệu lên vai và nhún nhảy vào trong bếp. Rất vui. Điều đó khiến tôi nghĩ rằng mình có thể làm bạn với cả Eugenie và anh trai cùng cha khác mẹ của nó, Carl, tổng cộng làm bạn với cả bốn người.

Gene đang ăn sáng cùng Claudia, họ nói rằng không nghĩ tôi lại đến. Tôi khuyên Gene nên để nhật ký công việc online – như vậy cậu luôn có thể cập nhật lịch trình và tránh những rắc rối với Helena Xinh Đẹp. Nhưng cậu ta chẳng để ý lắm.

Vì đã bỏ bữa sáng nên tôi liền lấy hột hũ sữa chua trong tủ lạnh. Có đường! Bảo sao Gene lại thừa cân. Claudia thì chưa, nhưng tôi cũng thấy cô tăng cân rồi. Tôi chỉ ra nguyên nhân và nói rằng có thể sữa chua chính là thủ phạm.

Claudia hỏi tôi có thích bài thuyết trình về Asperger không. Cô ấy vẫn nghĩ rằng bài giảng đó là do Gene thực hiện còn tôi chỉ đơn thuần tham gia thôi. Tôi liền sửa lại và nói với cô rằng tôi thấy chủ đề đó rất thú vị.

“Các triệu chứng đó có khiến anh nhớ đến ai không?” cô hỏi.

Vừa mới. Chúng mô tả chính xác Laszlo Hevesi ở Khoa Thể chất. Nhìn thấy con trai Gene là Carl, mười sáu tuổi, xuất hiện với bộ đồng phục trường, tôi lại liên tưởng đến câu chuyện nổi tiếng của Laszlo và bộ pyjama. Thằng bé đang đi về phía tủ lạnh chuẩn bị mở ra, thì đột nhiên quay lại và đấm vào đầu tôi một đấm mạnh. Tôi đỡ cú đấm và ấn nó một cách nhẹ nhàng nhưng cương quyết xuống sàn, để nó có thể hiểu rằng tôi đang giải quyết vấn đề bằng kĩ thuật chứ không phải sức mạnh. Chúng tôi rất hay chơi trò này, nhưng bây giờ không ai để ý đến sữa chua đã dính hết lên áo.

“Ở yên đó”, Claudia nói. “Tôi sẽ đi lấy khăn lau.”

Khăn lau cũng không thể làm sạch áo của tôi hoàn toàn. Giặt một cái áo thì lại cần một cái máy, bột giặt, nước xả mềm vải và một thời gian tương đối nữa.

“Tôi mượn một cái áo của Gene nhé”, tôi nói, đi vào phòng ngủ của họ.

Tôi trở lại trong cái áo sơ mi trắng to đùng chẳng thoải mái chút nào, với họa tiết trang trí ở đằng trước. Rồi tôi nói về dự án Vợ, nhưng Claudia còn đang mải chơi với bọn trẻ. Tôi bắt đầu mệt mỏi. Tôi liền đặt bữa tối vào tối thứ Bảy và dặn họ đừng có khơi thêm chủ đề nào khác để nói chuyện nữa.

Việc trì hoãn hóa ra lại có lợi, một cơ hội cho tôi thực hiện vài nghiên cứu trong việc thiết kế bảng hỏi, vẽ ra một danh sách những điều tôi mong muốn, và thảo ra một bản nháp các câu hỏi. Tất cả những việc này đương nhiên được sắp xếp ngoài giờ giảng dạy và nghiên cứu của tôi, và cả một cuộc hẹn với Dean nữa.

Advertisements

The Rosie Project – Chap 3 part 1/3

Tên truyện: The Rosie Project (Dự án Rosie)
Tác giả: Graeme Simsion

Chương 3 phần 1

Sau khi nói chuyện với Julie, tôi ngay lập tức đến văn phòng của Gene ở khoa Tâm lý học, nhưng cậu ta không có ở đó. May là trợ lý riêng của cậu, Helena Xinh Đẹp, hay đúng hơn là Helena Phiền Phức, cũng vắng mặt nên tôi mới có thể xem nhật ký công việc của Gene. Nhờ đó tôi biết được rằng cậu ta đang có giờ giảng và sẽ kết thúc lúc 5 giờ chiều, sau đó rảnh đến 5 giờ 30 mới có cuộc hẹn. Hoàn hảo. Tôi chỉ cần giảm thời gian ở chỗ tập thể hình. Khoảng giờ trống đó là của tôi.

Sau buổi tập ở phòng thể hình, kết thúc bằng việc tắm rửa thay quần áo, tôi đi bộ đến hội trường hội thảo, và chờ ở khu dành cho nhân viên trước cửa vào. Dù đổ mồ hôi rất nhiều vì nóng và tập luyện, nhưng bù lại tôi đã được nạp năng lượng cả về thể chất và tinh thần. Ngay khi đồng hồ chỉ 5 giờ, tôi bước vào. Gene đứng dưới đèn chiếu trong hội trường tối, vẫn đang nói, không để ý đến thời gian, trả lời một câu hỏi về vấn đề quỹ. Việc tôi mở cửa khiến một chút ánh sáng lọt vào căn phòng, và tôi nhận ra giờ ánh mắt của những người nghe đang dồn cả vào tôi, chờ đợi.

“Hết giờ rồi”, tôi nói. “Tôi có hẹn với Gene.”

Mọi người bắt đầu đứng dậy, và tôi nhận ra Dean ở hàng ghế trước cùng với ba người khác mặc trang phục công sở. Tôi đoán rằng họ ở đó chỉ với cương vị những nhà cung cấp tài chính tiềm năng chứ chả phải có hứng thú gì với đề tài sức hấp dẫn giới tính của người cổ. Gene lúc nào cũng cố gắng kiếm thêm tiền để nghiên cứu, trong khi Dean đang liên tục đe dọa rằng sẽ thu nhỏ quy mô của các khoa Tâm lý và Di truyền học vì không có nguồn vốn phù hợp. Nhưng đó không phải là chuyện tôi muốn nhúng tay vào.

Gene nói trước hội trường: “Tôi nghĩ rằng Giáo sư Tillman đồng nghiệp của tôi đang có ý muốn chúng ta vào một dịp khác hãy bàn luận về vấn đề tài chính, một vấn đề quan trọng không kém công việc chuyên môn của chúng ta.” Tôi nhìn sang Dean và những người đi cùng cô. “Một lần nữa cảm ơn các bạn vì đã quan tâm đến nghiên cứu của tôi – cũng như của các bạn đồng nghiệp khác của tôi ở khoa Tâm lý học.” Một tràng pháo tay nổi lên. Có vẻ như sự can thiệp của tôi vừa đúng thời điểm.

Dean và đồng nghiệp của cô đi ngang qua tôi. “Xin lỗi vì lấn sang cuộc gặp của anh, Giáo sư Tillman. Tôi chắc chúng ta có thể tìm ra tiền ở đâu đấy thôi.” Đó là một tin tốt, nhưng giờ thì phiền thay, một đám đông đang vây quanh Gene. Một phụ nữ tóc đỏ với cả tá kim loại đính trên tai đang nói chuyện với cậu ta. Cô ta nói khá lớn tiếng.

“Tôi không thể tin được ngài lại sử dụng một nơi thảo luận chung để nói về vấn đề riêng của mình.”

“Dù sao cũng may mắn vì cô đã đến. Cô vừa thay  đổi một trong những cách nhìn của mình. Đó là điều trước hết đã.”

Trên gương mặt người phụ nữ biểu lộ rõ sự tức giận dù Gene đang mỉm cười.

“Dù ngài có nói đúng hay không, nhưng tác động của nó đến xã hội thì sao?”

Tôi đã ngạc nhiên với câu trả lời tiếp theo của Gene, không phải bởi ý định của cậu ta – cái này thì tôi đã quá quen rồi – mà bởi sự chuyển chủ đề quá ngọt. Gene có những kĩ năng giao thiệp xã hội ở trình độ mà tôi sẽ chẳng bao giờ đạt đến được.

“Nghe như một vấn đề người ta hay bàn luận trong tiệm cà phê vậy. Khi nào chúng ta đi uống cà phê nhé?”

“Xin lỗi”, cô gái nói. “Tôi còn nghiên cứu phải làm. Ngài biết đấy, tìm dẫn chứng thực tế.”

Tôi cố gắng chen vào nhưng đã bị một phụ nữ tóc vàng cao ráo chặn đằng trước, trong khi tôi không muốn đụng chạm cơ thể. Người phụ nữ nói giọng Na-uy.

“Giáo sư Barrow?” cô gọi, ý nhắc đến Gene. “Dù rất trân trọng, nhưng tôi nghĩ ngài đang hơi quá xem thường vị trí của nữ giới.”

“Nếu muốn bàn về triết lý đó, chúng ta cũng có thể nói ở tiệm cà phê”, Gene trả lời. “Tôi sẽ gặp cô ở quầy pha chế sau.”