The Rosie Project – chap 7 part 2/3

Tên truyện: Dự án Rosie (The Rosie Project)
Tác giả: Graeme Simsion
Update mỗi thứ 2 – 6 hàng tuần
Đọc từ đầu: https://sunfollowerr.wordpress.com/2014/10/11/11102014-du-an-rosie-chuong-i-phan-1/
[Thông báo]: Vì truyện đã được xuất bản tại Việt Nam, nên mình sẽ dừng việc dịch truyện từ chương 8 (hết chương 7). Cảm ơn bạn đã theo dõi và hẹn gặp trong những truyện tiếp theo.

Chương 7 phần 2

Tôi cảm thấy cực kì khó chịu với sự xâm phạm môi trường riêng tư này. Tôi đã cố gắng tập trung vào việc chuẩn bị đồ ăn khi Rosie bước ra khỏi tầm mắt về phía ban công. Tôi có thể nghe thấy tiếng cô kéo hai chậu cây lớn, mà hẳn chúng đã chết sau ngần ấy năm. Tôi cho hỗn hợp rau và gia vị vào chảo cùng với nước, muối, giấm, mirin[1], vỏ cam và hạt mùi.

“Tôi không biết anh đang nấu gì”, Rosie gọi với ra, “nhưng một cách cơ bản thì tôi là người ăn chay nhé.”

Người ăn chay! Tôi đã bắt đầu nấu rồi mà! Dựa trên những nguyên liệu đã mua khi tôi nghĩ sẽ ăn một mình. Và “một cách cơ bản” có nghĩa là gì – liệu có phải nó bao gồm mức độ linh hoạt một cách hạn chế, giống như đồng nghiệp Esther của tôi, người đã thừa nhận, chỉ khi với câu hỏi khắt khe, rằng sẽ ăn thịt lợn nếu cần thiết để tồn tại?

Người ăn chay và người ăn chay chặt chẽ có thể trở nên phiền phức đến khó tin. Gene từng đùa: “Làm thế nào để biết một người có phải người ăn chay hay không? Chỉ cần chờ mười phút thôi họ sẽ hiện ra ngay.” Nếu chỉ thế thôi thì đã không thành vấn đề. Không! Người ăn chay phải chờ đến tận bữa tối của bạn và nói “Tôi không ăn thịt”. Đây là lần thứ hai. Thảm họa Chân Giò Lợn xảy ra sáu năm trước đây, khi Gene gợi ý tôi mời một người phụ nữ đến nhà ăn tối. Cậu ta lấy lí do rằng khả năng nấu ăn của tôi sẽ khiến tôi hấp dẫn hơn và tôi còn không phải áp lực với vấn đề nhà hàng. “Và cậu có thể uống bao nhiêu cũng được rồi lết vào phòng ngủ.”

Người phụ nữ tên là Bethany, và hồ sơ trên mạng của cô không nói gì đến việc ăn chay. Hiểu rằng chất lượng bữa ăn có thể bị đem ra mổ xẻ, tôi mượn một cuốn sách mới xuất bản hướng dẫn các công thức “từ đầu đến đuôi” ở thư viện, và lên kế hoạch cho một bữa ăn phong phú các bộ phận thịt khác nhau: óc, lưỡi, màng ruột, tụy, thận, v.v.

Bethany đến đúng giờ và có vẻ rất hài lòng. Chúng tôi uống một ly rượu, sau đó mọi thứ bắt đầu xấu đi. Chúng tôi bắt đầu với chân giò lợn nướng, món này chuẩn bị khá phức tạp, và Bethany đã ăn rất ít.

“Tôi không hay ăn chân giò lợn lắm”, cô nói. Điều này cũng không có gì vô lý: tất cả chúng ta đều có những sở thích riêng và có thể cô ấy lưu tâm nhiều đến chất béo với cholesterol[2]. Nhưng khi tôi nêu ra “lịch trình” các món ăn tiếp theo, thì cô hùng hồn tuyên bố mình là người ăn chay. Thật không thể tin nổi!

Cô đề nghị đến ăn tối ở một nhà hàng, nhưng tôi không muốn bỏ dở chỗ thức ăn sau khi đã mất quá nhiều thời gian để chuẩn bị. Tôi ăn một mình và không gặp lại Bethany nữa.

Giờ đến lượt Rosie. Trong trường hợp này có thể lại là một điều tốt. Rosie có thể rời đi và cuộc đời tôi lại trở lại bình thường. Chắc chắn cô đã không điền vào bảng hỏi một cách trung thực, hoặc Gene đã có điều gì nhầm lẫn. Hoặc có thể cậu ta đã chọn cô vì cô quá gợi tình, một kiểu bụng ta suy bụng người.

Rosie quay trở lại vào trong, nhìn tôi, như chờ đợi một câu trả lời. “Hải sản thì không sao”, cô nói. “Nếu có thể chấp nhận được.”

Cảm xúc của tôi hỗn độn hết cả. Đáng ra tôi phải hài lòng khi giải pháp cho vấn đề đã được tìm ra, nhưng giờ Rosie sẽ ở lại ăn tối. Tôi đi vào phòng tắm, Rosie theo sau. Tôi nhặt tôm hùm ở trong bồn ra, nơi trước đó tôi thả chúng.

“Chết tiệt”, Rosie nói.

“Cô không thích tôm hùm sao?” Tôi mang chúng quay vào bếp.

“Tôi rất thích nhưng…”

Vấn đề đã trở nên rõ ràng và tôi có thể thông cảm.

“Cô thấy khó chịu với quy trình sát sinh này. Đồng ý.”

Tôi cho tôm hùm vào tủ lạnh, giải thích với Rosie rằng tôi đã nghiên cứu một số phương pháp tiêu-diệt-tôm-hùm, và đông lạnh được cho là phương pháp nhân đạo nhất. Tôi bật vài trang web cho cô tham khảo.

Trong khi tôm chết, Rosie đi quanh hít thở không ngừng. Cô mở tủ đồ ăn và có vẻ ấn tượng với mức độ tổ chức của nó: mỗi ngăn cho mỗi ngày trong tuần, cộng thêm không gian dành cho nhu yếu phẩm, rượu, bữa sáng, v.v… và ghi chép kinh phí ở sau cánh cửa.

“Anh muốn đến chỗ tôi phân loại giúp không?”

“Cô muốn thực hiện Hệ thống Bữa ăn Chuẩn hóa à?” Dù lợi ích của nó là rất lớn, nhưng phần lớn mọi người đều xem nó là kì quặc.

“Cứ lau dọn tủ lạnh là được rồi”, cô nói. “Tôi đoán là anh muốn nguyên liệu cho thứ Ba?”

Tôi xác nhận với cô rằng, vì hôm nay là thứ Ba, nên không cần phải đoán.

[1] Loại rượu gạo dùng để nấu ăn

[2] là một chất béo có ở màng tế bào của tất cả các mô trong cơ thể, được vận chuyển trong huyết tương của mọi động vật. Nó được sản xuất hàng ngày trong gan hoặc từ việc ăn uống các chất mỡ động vật. Cholesterol đóng vai trò trung tâm trong nhiều quá trình sinh hoá, nhưng lại được biết đến nhiều nhất do liên hệ đến bệnh tim mạch.

The Rosie Project – chap 7 part 1/3

Tên truyện: Dự án Rosie (The Rosie Project)
Tác giả: Graeme Simsion
Update mỗi thứ 2 – 6 hàng tuần
Đọc từ đầu: https://sunfollowerr.wordpress.com/2014/10/11/11102014-du-an-rosie-chuong-i-phan-1/
[Thông báo]: Vì truyện đã được xuất bản tại Việt Nam, nên mình sẽ dừng việc dịch truyện từ chương 8 (hết chương 7). Cảm ơn bạn đã theo dõi và hẹn gặp trong những truyện tiếp theo.

Chương 7 phần 1

“Chà, Quý ngài Ngăn Nắp. Sao mà đến tranh trên tường cũng không có lấy một cái?”

Tôi chưa có vị khách nào đến thăm kể từ khi Daphne chuyển ra khỏi tòa nhà. Tôi biết là mình chỉ cần để thêm một bộ đĩa và dao nĩa ra thôi. Nhưng buổi tối hôm đó đã đủ căng thẳng rồi, và mọi hưng phấn gây ra bởi chất adrenaline[1] cũng đã bốc hơi ngay sau sự cố Áo Khoác, ít nhất là đối với tôi. Còn Rosie thì dường như lúc nào cũng ở trong trạng thái buồn vui thất thường.

Chúng tôi đang ở trong khu vực phòng khách, chỗ nối liền vào nhà bếp.

“Bởi vì sau một thời gian tôi sẽ không để ý đến chúng nữa. Bộ não người được kết nối để tập trung vào sự khác biệt trong môi trường của nó – nên nó có thể nhanh chóng nhận ra một con thú ăn thịt. Nếu tôi treo tranh hoặc những vật dụng trang trí khác, tôi sẽ chỉ nhận thấy sự hiện diện của chúng trong vài ngày rồi bộ não của tôi sẽ phớt lờ chúng đi thôi. Nếu muốn xem các tác phẩm nghệ thuật, tôi sẽ đến phòng trưng bày. Những bức tranh ở đó có chất lượng cao hơn, và chi phí tổng thể theo thời gian cũng ít hơn so với giá mua những tấm áp phích rẻ tiền.” Thực ra, tôi đã không đến một phòng tranh nghệ thuật kể từ ngày mùng mười tháng năm, ba năm trước. Nhưng thông tin này sẽ khơi dậy tranh cãi và tôi thấy không có lí do gì để chia sẻ nó với Rosie cũng như mở mang thêm những khía cạnh khác trong đời sống riêng tư của tôi ra để chất vấn.

Rosie đã bỏ qua vấn đề đó và giờ đang xem bộ sưu tập CD của tôi. Công việc điều tra này đang dần trở nên phiền hà. Bữa tối đã muộn rồi thì chớ.

“Anh thực sự yêu thích Bach nhỉ”, cô nói. Đó là một kết luận dễ hiểu, khi bộ sưu tập CD của tôi chỉ gồm toàn các tác phẩm của nhà soạn nhạc này. Nhưng không đúng.

“Tôi quyết định tập trung vào Bach sau khi đọc Gödel, Escher, Bach của Douglas Hofstadter. Không may là tôi không phát triển được nhiều lắm. Tôi không nghĩ rằng trí óc tôi làm việc đủ nhanh để giải mã những thông điệp trong âm nhạc.”

“Chứ không phải anh nghe vì thích thú sao?”

Cuộc hội thoại bắt đầu nghe giống như trong bữa tối trước đây với Daphne và tôi không trả lời.

“Anh có một chiếc iPhone chứ?” cô nói.

“Tất nhiên, nhưng tôi không dùng nó cho âm nhạc. Tôi download podcast[2].”

“Để tôi đoán nhé – là về di truyền học.”

“Khoa học nói chung thôi.”

Tôi vào bếp bắt đầu chuẩn bị bữa tối và Rosie đi theo, sau dừng lại trước thời gian biểu của tôi trên bảng trắng.

“Chà”, cô lặp lại. Phản ứng như vậy cũng hoàn toàn có thể đoán được. Tôi thắc mắc liệu cô ấy sẽ phản ứng thế nào trước DNA hay thuyết tiến hóa.

Tôi bắt đầu sắp xếp lại rau củ từ trong tủ lạnh. “Để tôi giúp”, cô nói. “Tôi có thể thái hoặc gì đó.” Khả năng ở đây là một người ít kinh nghiệm và không quen thuộc với công thức nấu ăn cũng có thể làm công việc cắt thái đơn giản. Sau khi cô đã nói là không thể nấu ăn dù là để sống, tôi đã mường tượng ra cả đống hành và mảnh rau thơm bị trộn lẫn lộn vào nhau.

“Không cần trợ giúp gì đâu”, tôi nói. “Đọc sách cũng được.”

Tôi nhìn Rosie đi đến giá sách, nhanh chóng nghiên cứu qua nội dung, rồi đi sang chỗ khác. Có lẽ cô đã sử dụng “phần mềm” của IBM chứ không phải của Mac, dù có rất nhiều thứ mà cả hai đều đọc được.

Hệ thống âm thanh có một cổng iPod tôi hay dùng để bật podcast trong khi nấu ăn. Rosie cắm điện thoại của cô vào, và âm nhạc bắt đầu phát ra từ loa. Dù không to lắm, nhưng tôi chắc chắn rằng nếu tôi bật podcast của mình lên khi đến chơi nhà ai đó mà chưa được phép, thì đó sẽ bị buộc tội như một lỗi giao tiếp xã hội. Còn một cách vô cùng chắc chắn thì, tôi đã phạm chính xác sai lầm đó ở một bữa tiệc tối bốn năm sáu mươi bảy ngày trước.

Rosie tiếp tục công cuộc khám phá của cô, giống một con vật trong một môi trường sống mới, mà cũng đúng là hoàn cảnh của cô bây giờ. Cô mở rèm cuộn[3] và kéo chúng lên, làm một chút bụi bay ra. Tôi tự thấy bản thân mình khá cầu toàn trong việc lau chùi, nhưng tôi không cần mở rèm cuộn và vì thế có thể còn bụi ở những chỗ không chạm tới được. Đằng sau rèm là cửa, Rosie bỏ chốt và mở cửa.

[1] Một loại hoocmon do cơ thể tiết ra khi một người ở trạng thái cảm xúc mạnh (căng thẳng, hưng phấn, tức giận,…) khiến cho tim đập nhanh hơn và cung cấp cho người đó nhiều năng lượng hơn. Được dùng để chữa một số bệnh về tim.

[2] Kết hợp giữa 2 từ iPod và broadcast (phát sóng), dùng để chỉ những bản tin phát thanh qua internet.

[3] Loại rèm gồm các thanh nằm ngang (bằng gỗ hoặc nhựa) có thể kéo lên xuống hoặc thay đổi độ nghiêng.

The Rosie Project – Chap 3 part 1/3

Tên truyện: The Rosie Project (Dự án Rosie)
Tác giả: Graeme Simsion

Chương 3 phần 1

Sau khi nói chuyện với Julie, tôi ngay lập tức đến văn phòng của Gene ở khoa Tâm lý học, nhưng cậu ta không có ở đó. May là trợ lý riêng của cậu, Helena Xinh Đẹp, hay đúng hơn là Helena Phiền Phức, cũng vắng mặt nên tôi mới có thể xem nhật ký công việc của Gene. Nhờ đó tôi biết được rằng cậu ta đang có giờ giảng và sẽ kết thúc lúc 5 giờ chiều, sau đó rảnh đến 5 giờ 30 mới có cuộc hẹn. Hoàn hảo. Tôi chỉ cần giảm thời gian ở chỗ tập thể hình. Khoảng giờ trống đó là của tôi.

Sau buổi tập ở phòng thể hình, kết thúc bằng việc tắm rửa thay quần áo, tôi đi bộ đến hội trường hội thảo, và chờ ở khu dành cho nhân viên trước cửa vào. Dù đổ mồ hôi rất nhiều vì nóng và tập luyện, nhưng bù lại tôi đã được nạp năng lượng cả về thể chất và tinh thần. Ngay khi đồng hồ chỉ 5 giờ, tôi bước vào. Gene đứng dưới đèn chiếu trong hội trường tối, vẫn đang nói, không để ý đến thời gian, trả lời một câu hỏi về vấn đề quỹ. Việc tôi mở cửa khiến một chút ánh sáng lọt vào căn phòng, và tôi nhận ra giờ ánh mắt của những người nghe đang dồn cả vào tôi, chờ đợi.

“Hết giờ rồi”, tôi nói. “Tôi có hẹn với Gene.”

Mọi người bắt đầu đứng dậy, và tôi nhận ra Dean ở hàng ghế trước cùng với ba người khác mặc trang phục công sở. Tôi đoán rằng họ ở đó chỉ với cương vị những nhà cung cấp tài chính tiềm năng chứ chả phải có hứng thú gì với đề tài sức hấp dẫn giới tính của người cổ. Gene lúc nào cũng cố gắng kiếm thêm tiền để nghiên cứu, trong khi Dean đang liên tục đe dọa rằng sẽ thu nhỏ quy mô của các khoa Tâm lý và Di truyền học vì không có nguồn vốn phù hợp. Nhưng đó không phải là chuyện tôi muốn nhúng tay vào.

Gene nói trước hội trường: “Tôi nghĩ rằng Giáo sư Tillman đồng nghiệp của tôi đang có ý muốn chúng ta vào một dịp khác hãy bàn luận về vấn đề tài chính, một vấn đề quan trọng không kém công việc chuyên môn của chúng ta.” Tôi nhìn sang Dean và những người đi cùng cô. “Một lần nữa cảm ơn các bạn vì đã quan tâm đến nghiên cứu của tôi – cũng như của các bạn đồng nghiệp khác của tôi ở khoa Tâm lý học.” Một tràng pháo tay nổi lên. Có vẻ như sự can thiệp của tôi vừa đúng thời điểm.

Dean và đồng nghiệp của cô đi ngang qua tôi. “Xin lỗi vì lấn sang cuộc gặp của anh, Giáo sư Tillman. Tôi chắc chúng ta có thể tìm ra tiền ở đâu đấy thôi.” Đó là một tin tốt, nhưng giờ thì phiền thay, một đám đông đang vây quanh Gene. Một phụ nữ tóc đỏ với cả tá kim loại đính trên tai đang nói chuyện với cậu ta. Cô ta nói khá lớn tiếng.

“Tôi không thể tin được ngài lại sử dụng một nơi thảo luận chung để nói về vấn đề riêng của mình.”

“Dù sao cũng may mắn vì cô đã đến. Cô vừa thay  đổi một trong những cách nhìn của mình. Đó là điều trước hết đã.”

Trên gương mặt người phụ nữ biểu lộ rõ sự tức giận dù Gene đang mỉm cười.

“Dù ngài có nói đúng hay không, nhưng tác động của nó đến xã hội thì sao?”

Tôi đã ngạc nhiên với câu trả lời tiếp theo của Gene, không phải bởi ý định của cậu ta – cái này thì tôi đã quá quen rồi – mà bởi sự chuyển chủ đề quá ngọt. Gene có những kĩ năng giao thiệp xã hội ở trình độ mà tôi sẽ chẳng bao giờ đạt đến được.

“Nghe như một vấn đề người ta hay bàn luận trong tiệm cà phê vậy. Khi nào chúng ta đi uống cà phê nhé?”

“Xin lỗi”, cô gái nói. “Tôi còn nghiên cứu phải làm. Ngài biết đấy, tìm dẫn chứng thực tế.”

Tôi cố gắng chen vào nhưng đã bị một phụ nữ tóc vàng cao ráo chặn đằng trước, trong khi tôi không muốn đụng chạm cơ thể. Người phụ nữ nói giọng Na-uy.

“Giáo sư Barrow?” cô gọi, ý nhắc đến Gene. “Dù rất trân trọng, nhưng tôi nghĩ ngài đang hơi quá xem thường vị trí của nữ giới.”

“Nếu muốn bàn về triết lý đó, chúng ta cũng có thể nói ở tiệm cà phê”, Gene trả lời. “Tôi sẽ gặp cô ở quầy pha chế sau.”